CEFURDS

Dấu ấn một con đường

Đường Trương Ðịnh có lẽ chưa phải là con đường đẹp nhất, rộng nhất hoặc quan trọng nhất của TPHCM. Tuy nhiên, đây có thể là một trong những con đường tiêu biểu mang nhiều dấu ấn Sài Gòn ngày xưa, cũng như những kỷ niệm thân thương của tôi và gia đình. 


1. Ðường Trương Ðịnh đoạn bên quận 3 trước năm 1975 có tên Ðoàn Thị Ðiểm và trước 1954 là Larégnère, bên quận 1 là Trương Công Ðịnh - trước 1975 và Amiral Roze - trước 1954. Tuy chỉ dài hơn 2 km nhưng đường này lại có nhiều đoạn mang bản sắc riêng với dân cư có nếp sống khác nhau. Ða số người dân sống trên các đoạn đường này đều quen biết nhau, không ít thì nhiều. Tuy sống ở một đô thị lớn nhưng họ vẫn có cảm giác thân tình. Người ta gặp gỡ hằng ngày, chào hỏi nhau và con cái thường đi học chung trường.

Ðường Trương Ðịnh đoạn từ Lê Lai đến Nguyễn Du chủ yếu là nhà phố của các hộ buôn bán. Tuy không được quy hoạch bài bản và phần lớn nhà cửa xây dựng theo kiểu tự phát, nhấp nhô, lổm chổm nhưng đây là một khu phố sinh động cả ngày lẫn đêm, với nhiều dịch vụ thương mại trong nhà lẫn trên lề đường.

 

Một căn biệt thự cũ trên đường Trương Định, Quận 3 - TPHCM. Ảnh: Quốc Thắng

Ðoạn từ đường Nguyễn Du đến Võ Văn Tần có Công viên Tao Ðàn với các hàng cây dầu cao vút. Có dạo, công viên này đóng cửa không cho xe vào, chỉ dành cho người đi bộ. Sau đó, công viên được khai thông và đường Trương Ðịnh cắt ngang qua đây chuyển thành một chiều, đặt thêm các gờ giảm tốc an toàn. Nhờ đó, người đi tập thể dục ở công viên ngày càng đông, tạo nên một trung tâm cộng đồng xanh nho nhỏ, nơi mà nếu chạy vòng vòng buổi sáng thì thế nào ta cũng gặp vài người quen. 

Kế tiếp là đoạn từ đường Võ Văn Tần đến Kỳ Ðồng, nơi có nhiều nhà phố khang trang, tổ chức tốt hơn dành cho giới trung lưu trí thức. Ðây là một trong những đoạn đường biệt thự tiêu biểu thuộc khu trung tâm Sài Gòn, vừa được quy hoạch bài bản theo kiểu Pháp lại vừa khang trang và trồng nhiều cây ăn trái. Lúc trước, đoạn này chỉ có biệt thự. Sau năm 1975, nhiều CB-CNV được cấp nơi ở chung tại các căn biệt thự mà chủ đã đi nước ngoài. Dần dần, họ tự phân chia, cắt xén xây dựng thành các căn nhà phố rồi hợp thức hóa, chen chúc vào khu biệt thự cũ. Cho nên, tính đặc trưng cảnh quan Pháp của con đường biệt thự này hiện không còn rõ nét như vẫn còn thấy ở đường Tú Xương hay Ngô Thời Nhiệm.

Ngoài ra, đường Trương Ðịnh đoạn từ Kỳ Ðồng đến kênh Nhiêu Lộc mới được mở, gồm những nhà phố mới. Ðoạn này thay thế cho con đường nhỏ gồm các khu nhà lụp xụp trước kia và dần dà trở thành khu buôn bán ăn uống khá sầm uất, điều hành bởi những cư dân mới dọn đến.

2. Trước khi dọn về căn biệt thự Pháp cũ ở góc đường Trương Ðịnh - Hồ Xuân Hương, gia đình tôi từng sống một thời gian dài ở các lầu trên của căn biệt thự công tại góc đường Nguyễn Du - Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Căn biệt thự Pháp này nằm trong tổng thể 8 biệt thự của một đại gia xây dựng cho con cháu mình ở hai bên con hẻm tư nhân nối liền từ đường Ðoàn Thị Ðiểm ra Nguyễn Gia Thiều. Ông thiết kế công trình theo phong cách hiện đại, ứng dụng một số giải pháp kiến trúc và phong thủy để hóa giải các ảnh hưởng xấu từ đường Hồ Xuân Hương đâm vào.

Ðường Trương Ðịnh có nhiều công trình mang kiến trúc đặc trưng cho nhiều giai đoạn lịch sử của Sài Gòn - TPHCM. Nhà chúng tôi là một công trình với kết cấu xây dựng bê tông tô đá rửa tiêu biểu của kiến trúc thời kỳ đầu những năm 1970. Kiến trúc phong cách thời kỳ này còn có thể thấy ở trụ sở Văn phòng 2 Bộ Xây dựng tại góc đường Lý Chính Thắng, chung cư cao cấp ở góc đường Tú Xương và căn biệt thựgóc đường Ngô Thời Nhiệm.

Ở khu vực này, công trình kiến trúc Pháp cổ điển tiêu biểu có Trường Nguyễn Thị Minh Khai (Gia Long). Kiến trúc Pháp theo phong cách hiện đại hơn có Trường Colette toàn màu đỏ và quần thể chung cư cao cấp góc đường Nguyễn Du. Cao ốc chung cư góc đường Nguyễn Ðình Chiểu là một công trình khác biệt, đặc trưng cho kiến trúc "nhà thầu khoán" thời Mỹ chiếm đóng...

3. Tôi nhớ mãi gia đình mình được hàng xóm thăm hỏi, chào đón thân thiện thế nào khi mới dọn đến căn biệt thự ở góc đường Trương Ðịnh - Hồ Xuân Hương. Dần dần, chúng tôi xây dựng mối quan hệ thân tình với nhiều gia đình ở khu phố và có cảm giác như đang sống trong một cộng đồng nhỏ giữa một thành phố lớn.

Ngày nay, việc duy trì các mối quan hệ xóm giềng thân thiết như vậy dường như càng lúc càng khó khăn hơn, dù chúng tôi và có lẽ nhiều người vẫn mong muốn điều đó. Khu vực này ngày càng đông đúc, phức tạp và bận bịu hơn cùng với sự phát triển của một thành phố hiện đại, đông dân. Tình trạng kẹt xe vào giờ tan tầm bắt đầu xảy ra, điều chưa từng có ở đây. Gần như trẻ em không còn cắp sách đi bộ đến trường như trước mà chỉ thấy cha mẹ bận bịu đưa đón hằng ngày.

Nhiều cao ốc mới được xây dựng trên đường Trương Ðịnh; người ra vào, làm việc, ăn uống, mua sắm ngày càng đông nhưng cũng ít gắn bó với nhau hơn. Ngoài công việc, người ta dường như chỉ còn vừa đủ thời gian cho cuộc sống riêng của mình, ít quan tâm đến cộng đồng xung quanh như trước…

Khi quan sát những chuyện nhỏ rồi liên tưởng đến vấn đề lớn, chúng ta có thể thấy chất lượng sống tốt dường như dễ đạt được hơn với những cộng đồng dân cư nhỏ, trong một cơ cấu gồm các đô thị lớn nhỏ kết nối chặt chẽ với nhau thành một vùng đô thị TPHCM nhưng có bản sắc riêng cho từng khu. Ðó có lẽ là một trong những định hướng phát triển bền vững mà thành phố nên xem xét.

Một đô thị cực lớn với nhiều quận - huyện, dân số hàng chục triệu người và một phong cách sống chạy theo thời gian với bản sắc nhạt nhòa tuy có thể đem lại lợi ích về mặt nào đó nhưng người dân lại phải đánh đổi những giá trị sống mà đáng ra họ vẫn có thể tiếp tục được hưởng.

Ngô Viết Nam Sơn

(Theo http://blog.ngovietnamson.com/) 

10 điều tuyệt vời nhất chỉ có ở Sài Gòn

Vì sao Sài Gòn luôn là nơi thu hút tất cả mọi người đến với mình? Câu trả lời rất đơn giản là: Vì Sài Gòn rất tuyệt vời!


Tôi là một người Hà Nội, và tôi sống tại Sài Gòn.

1. Người Sài Gòn luôn hòa đồng và vui vẻ. Họ không phân biệt vùng miền mà luôn thân thiện với tất cả. Nếu bạn là một người từ xa tới sống ở Sài Gòn, bạn sẽ dễ dàng hòa nhập được với người dân nơi đây bởi họ luôn chào đón bạn một cách tự nhiên và hồ hởi nhất.

2. Đến Sài Gòn, bạn sẽ gặp những biển chỉ dẫn hết sức thú vị, hài hước do chính người dân dựng lên: “Bệnh viện X là tòa nhà màu vàng có hình mẹ bồng con, bà con cô bác cứ nhìn theo hướng mũi tên là thấy!” hay là “Tìm đường Y bạn cứ đi thắng 5m rẽ phải rồi nhìn tay trái thấy đường nhỏ nhỏ là nó đó. Hỏi hoài mệt quá!”. Đó đã trở thành một đặc trưng rất dễ thương và dí dỏm của Sài Gòn khiến một khi đã gặp là không bao giờ quên được.

3. Người Sài Gòn nhiệt tình giúp đỡ người khác, kể cả đó là người không quen biết. Đã bao giờ chạy xe ngoài đường, bạn giật mình khi thấy có người rượt theo chỉ để nhắc bạn gạt chân chống chưa? Bạn chưa kịp nói câu cảm ơn thì người đó đã đi mất? Đó là người Sài Gòn đấy. Họ giúp đỡ người khác nhưng không đòi hỏi câu cảm ơn hay một sự đền đáp nào cả. Khách du lịch đến đây cũng đừng ngại hỏi đường người xung quanh. Không những chỉ tận tình từng ngã tư, góc phố, họ còn có thể dẫn bạn đi nếu tiện đường.

4. Con gái Sài Gòn nhẹ nhàng, khéo léo nhưng cũng không kém phần năng động. Con trai Sài Gòn thì mạnh mẽ, khỏe khoắn và ga lăng. Nếu một lần vào tham quan trường đại học, hoặc tham gia những hoạt động của thanh niên Sài Gòn, bạn sẽ phải ồ lên: “Sao bọn họ có thể năng nổ, nhiệt tình và tháo vát đến thế!”.

Ẩm thực Sài Gòn: Sự sáng tạo là vô hạn

5. Sài Gòn là nơi hội tụ tinh hoa ẩm thực của mọi vùng miền. Từ những món mặn như phở Hà Nội, bún bò Huế, mỳ Quảng,... đến những những món ăn vặt như bánh tráng trộn, chè khúc bạch, nem chua rán, trà chanh,... đều có tại nơi đây. Vì vậy, chỉ cần hỏi một người am hiểu Sài Gòn, bạn có thể thưởng thức no nê những món ăn đặc sắc mà không cần đi vòng quanh đất nước.

Sài Gòn không có đặc sản riêng, nhưng người dân biết sáng tạo ra những món đồ ăn thức uống lạ và độc đáo từ những gì thông thường nhất. Trà chanh Hà Nội hẳn ai cũng biết, nhưng khi tới Sài Gòn, ta lại được thử trà chanh shisha. Cà phê sữa ai cũng một lần uống, nhưng cà phê sữa đá xay ăn kèm với bánh flan thì chỉ Sài Gòn mới có. Với người Sài Gòn, sự sáng tạo là vô hạn.

6. Với người Sài Gòn, ngày nào cũng như ngày nghỉ. Bởi với họ, buổi tối mới là thời gian để đi chơi thư giãn. Sài Gòn tấp nập và nhộn nhịp bất kể ngày đêm. Nếu như ở các thành phố khác, 10h tối là nhà nhà tắt đèn đi ngủ thì ở Sài Gòn có thể đi chơi đến tận sáng mà vẫn đông vui.

Có những con đường như Bùi Viện, Phạm Ngũ Lão ở quận 1, cả khách du lịch nước ngoài, trong nước và dân bản xứ có thể tụ lại để giao lưu thâu đêm suốt sáng. Đó là những con phố luôn sáng đèn. Những quán bar, quán pub, quán bia tươi lề đường hay những quán cà phê trang trí đẹp mà giá cả phải chăng rất nhiều, thỏa mãn nhu cầu tám chuyện và cả chụp hình của giới trẻ. Ngoài ra, Sài Gòn có nhiều quán ăn đêm, những cửa hàng 24h có thể phục vụ người đi đường bất kể lúc nào với đủ mọi mặt hàng, đồ ăn, thức uống, thuốc thang, v..v..v...

Trà đá miễn phí, chỉ có ở Sài Gòn.

7. Sài Gòn rất nhiều công viên cây xanh được xây dựng. Hầu như công viên nào cũng to rộng, sạch sẽ và rất nhiều tiện ích để người dân sử dụng. Điển hình như công viên Tao Đàn, ngoài màu xanh ngút tầm mắt của cây cối, không khí trong lành và hàng ghế đẹp đẽ tinh tế còn có một khu tập thể dục với đủ loại máy tập và khu vui chơi trẻ em đầy màu sắc đẹp mê li. Không chỉ các em nhỏ hay vui đùa ở đây mà cả thanh niên học sinh cũng tụ lại để tổ chức offline, chơi trò chơi tập thể và pose hình. Là một người Hà Nội sống ở Sài Gòn, công viên công cộng là một trong những điều thú vị nhất tôi từng thấy.

8. Lâu lâu đi bộ dạo chơi trên đường Sài Gòn, tôi luôn mỉm cười khi thấy những bình nước hay trà đá để trên vỉa hè, đính trên đó là hàng chữ “Trà đá miễn phí, kính mời!”. Đâu phải nơi nào cũng thứ “miễn phí” dễ thương và bình dị như vậy?

“Đừng vội nói người Sài Gòn vô tâm”.

9. Nhiều người nói dân Sài Gòn vô tâm, mạnh ai nấy lo, không để ý đến những người xung quanh. Ở Sài Gòn một thời gian, tôi lại thấy nhận xét như vậy không đúng. Họ quan tâm vừa phải, có chuyện cần thì giúp chứ không soi mói hay can thiệp quá sâu vào đời tư của bất cứ ai. Người Sài Gòn không quá chiều con cũng không quá nghiêm khắc, họ thích cách sống thoáng và tự lập. Những người con khi đã lớn cũng ít dựa dẫm vào bố mẹ và thường tự kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình.

10. Người Sài Gòn không quan trọng bằng cấp. Họ tuyển dụng nhờ tài năng và kinh nghiệm chứ không phải vì một tờ bìa cứng in màu. Nhờ vậy, rất nhiều người từ các thành phố khác đổ về đây và làm ăn phát đạt.

Nơi nào cũng vậy, phải có những cái hay cái tốt và cả những thói hư tật xấu. Tuy nhiên, nhìn về khía cạnh lạc quan, ta vẫn nhìn ra được những điều tuyệt vời nhất ở Sài Gòn. Hãy bỏ qua những con sâu làm rầu nồi canh vì đó chỉ là số ít. Sài Gòn vẫn tuyệt vời theo cách riêng của nó!

(Theo Tạp chí Guu)